Thịnh Kinh, Địa Thần Điện.
Tuyết trắng xóa bao phủ vạn vật, mang đến cảm giác hiu hắt, cô độc nhưng cũng đầy thần thánh, khiến người ta phải kính sợ.
Trong đại điện nguy nga tráng lệ, Hậu Thổ từ từ mở mắt. Đôi mắt cô rất sáng, con ngươi đen láy chiếm gần hết nhãn cầu, trông vừa kỳ dị lại vừa xinh đẹp.
Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lẩm bẩm: "Anh đắc thủ rồi sao, Hỗn Độn? Không ngờ anh thực sự làm được."




